
Nếu ở Hà Nội phụ huynh chọn trường bằng cách đọc và so sánh, thì ở TP.HCM họ chọn bằng cách thử và cảm nhận. Đây là thành phố mà người ta quen với dịch vụ: quen với việc được phục vụ tử tế, và cũng quen với việc rời đi lặng lẽ khi không hài lòng. Một ngôi trường mầm non ở đây được chấm điểm không phải trong buổi tham quan, mà trong từng buổi chiều đón con suốt cả năm học.
Về danh nghĩa, thị trường ở đây cũng chia bốn tầng như Hà Nội: trường công lập, nhóm trẻ và trường tư nhỏ, trường tư quy mô, trường quốc tế. Nhưng TP.HCM có thêm một tầng riêng: nhóm trẻ gia đình — một người trông vài đứa trẻ ngay trong nhà mình, thường là hàng xóm hoặc người cùng quê, không biển hiệu, không quảng cáo, chỉ truyền miệng.
Tầng này tồn tại vì nó giải được thứ mà không tầng nào khác giải nổi: nhận trẻ rất nhỏ, rất sớm, rất muộn, và linh hoạt tới mức gần như không có quy tắc. Với một cặp vợ chồng nhập cư làm ca, đây thường là lựa chọn duy nhất khả thi trong hai năm đầu đời của con. Quy mô thật của tầng này lớn hơn nhiều so với hình dung của người chỉ nhìn vào danh sách trường.
Hiểu tầng thứ năm này là điều kiện để hiểu thị trường: rất nhiều gia đình TP.HCM không đi từ "không có gì" tới "trường tốt", mà đi từ "nhóm trẻ gần nhà" tới "trường có hệ thống" — và cú chuyển ấy xảy ra vào khoảng trẻ ba tuổi, khi bố mẹ bắt đầu lo chuyện chuẩn bị vào lớp 1.
Một tỉ lệ rất lớn gia đình trẻ ở TP.HCM sống tách khỏi ông bà, vì bố mẹ là người từ tỉnh khác tới. Điều này nghe hiển nhiên nhưng hệ quả thì rất cụ thể: không có ai đón con lúc bốn giờ chiều, không có ai trông khi con ốm, không có ai xoay xở khi công ty họp muộn.
Vì thế những thứ tưởng là tiện ích phụ lại trở thành tiêu chí chính: trường có nhận trẻ ở lại muộn không, muộn tới mức nào, và thái độ của giáo viên khi phụ huynh tới trễ ra sao. Một ngôi trường xử lý chuyện đón muộn bằng sự nhẹ nhàng có thể giữ chân gia đình lâu hơn cả một chương trình song ngữ tốt.
Từ khoảng tháng năm tới tháng mười một, cơn mưa chiều Sài Gòn rơi đúng vào khung giờ tan học. Ai từng đón con vào những chiều đó đều biết: đường ngập, xe kẹt, và quãng đường bình thường mất mười lăm phút có thể thành bốn mươi phút.
Với trường, đây là bài kiểm tra về tổ chức. Trẻ phải chờ trong điều kiện nào khi phụ huynh tới muộn hàng loạt, có chỗ khô ráo để đứng đợi không, có ai giữ trẻ ở khu vực an toàn thay vì để chờ ở sảnh mở. Những chi tiết này không nằm trong tờ rơi giới thiệu, nhưng chúng là thứ phụ huynh nhớ rất lâu.
Ở những khu như Phú Mỹ Hưng hay Thảo Điền, tệp phụ huynh gồm nhiều gia đình nước ngoài, Việt kiều và người Việt từng sống ở nước ngoài. Nhóm này không đông, nhưng chuẩn của họ lan ra toàn thành phố qua các hội nhóm phụ huynh.
Kết quả là ngay cả những gia đình không nhắm tới trường quốc tế cũng đã biết cách hỏi về tỉ lệ cô trên trẻ, về việc giáo viên được đào tạo thế nào, về cách nhà trường ghi nhận sự tiến bộ của từng đứa trẻ. Mức độ hiểu biết trung bình của phụ huynh TP.HCM cao hơn phần lớn các tỉnh — và điều đó nâng chuẩn cho tất cả.
TP.HCM không thiếu trường và cũng không thiếu tiền. Thứ còn thiếu là những ngôi trường ở tầng giữa được vận hành chặt như tầng trên: chương trình rõ ràng, giáo viên được đào tạo bài bản, quy trình minh bạch, nhưng đặt trong khu dân cư bình thường chứ không phải khu biệt lập. Ở các quận đông dân và ở vùng ven đang đô thị hoá, khoảng trống này còn rất rộng.
Ở TP.HCM nên gửi con vào trường gần nhà hay gần chỗ làm?
Phần lớn gia đình chọn gần nhà, vì người đón thường không phải người đưa, và vì giao thông buổi chiều khó đoán hơn buổi sáng. Nếu chọn gần chỗ làm thì cần chắc rằng cả hai vợ chồng đều có thể đón được trong tình huống bất ngờ.
Nhóm trẻ gia đình có phải lựa chọn tệ không?
Không nên đánh giá theo loại hình. Có nhóm được trông nom rất tận tâm, cũng có nơi không đảm bảo an toàn cơ bản. Ba thứ nên kiểm tra tận nơi: chỗ ngủ trưa, nhà vệ sinh, và có bao nhiêu trẻ trên một người lớn vào đúng giờ đông nhất.
Trẻ đi học hay ốm trong năm đầu, có bình thường không?
Giai đoạn đầu đi học, trẻ tiếp xúc môi trường mới nên ốm vặt nhiều hơn là chuyện thường gặp. Điều đáng quan tâm là nhà trường xử lý thế nào: có tách trẻ ốm khỏi lớp không, báo cho gia đình nhanh tới đâu, và có yêu cầu trẻ khỏi hẳn mới trở lại lớp không.
Có nên cho con học song ngữ từ mầm non ở TP.HCM?
Thành phố này có môi trường thuận lợi cho việc đó vì ngoại ngữ xuất hiện tự nhiên trong đời sống. Điều cần hỏi là tiếng Anh được đưa vào qua hoạt động hằng ngày hay chỉ là tiết học riêng, và tiếng Việt của trẻ được chăm thế nào.
Chuyển trường giữa năm có ảnh hưởng tới con không?
Trẻ mầm non cần vài tuần để làm quen lại nếp sinh hoạt và bạn bè. Nếu buộc phải chuyển, nên chọn mốc sau kỳ nghỉ dài và trao đổi trước với giáo viên ở trường mới về tính cách và thói quen của con.
Ở thành phố này, thứ tạo ra khác biệt không phải quy mô mà là sự nhất quán — và nhất quán chỉ có được khi đứng trên một hệ thống. Global Star chuyển giao thương hiệu, chương trình Global Nexus và toàn bộ khung vận hành cho đối tác mở campus, kèm đào tạo trực tiếp ban giám hiệu và giáo viên. Xem chương trình nhượng quyền mầm non Global Star →
Ở phần lớn địa phương trong loạt bài này, bài toán lớn nhất là khung giờ đưa đón. Vĩnh Yên thì không — và điều đó buộc một ngôi trường ở đây phải chứn
Ở vùng làng nghề, nhiều gia đình vừa ở vừa sản xuất trong cùng một khoảnh sân. Với một đứa trẻ ba tuổi, đó là môi trường không có chỗ nào thực sự dành
Rất nhiều gia đình Tân An có một người đi làm TP.HCM mỗi ngày — rời nhà trước khi con dậy, về sau khi con ngủ. Với đứa trẻ, nghĩa là suốt tuần chỉ thấ
Xâm nhập mặn mỗi mùa khô làm nước ngọt trở thành vấn đề thật ở nhiều vùng của Tiền Giang. Với một ngôi trường có bếp ăn và trăm đứa trẻ, đó không phải

Hệ thống mầm non song ngữ chuẩn quốc tế với campus tại TP.HCM và các tỉnh thành (franchise). Chương trình giáo dục Global Nexus danh tiếng, nền tảng quản lý thông minh và toàn diện bằng AI, các lớp ngoại khoá sáng tạo.
